Tôi từng có một nguyên tắc bất di bất dịch trong tình yêu cũng như hôn nhân đó là, không dung tha cho kẻ làm phản dù chỉ một lần. Bởi lẽ, tôi cho rằng họ đã manh tâm đi ra ngoài tìm của lạ được 1 lần thì sẽ có lần 2, bởi đó là bản chất. Không vượt qua được sự cám dỗ thì người đàn ông đó chỉ đáng vứt đi. Có giảng giải như thế nào thì cũng khó lòng chấp thuận được.
Nhưng tôi không ngờ có ngày mình lại phải nhún khi phát hiện chồng bồ bịch mười mươi…
Xưa kia, tôi là người con gái có tài, có sắc. Chính do vậy, các anh chàng trồng cây si chẳng thiếu. Nhưng càng thế, tôi lại càng chảnh và kén chọn hơn. Tuy nhiên, tôi cũng biết rằng gia đình mình chẳng dư dả gì, dù yêu hay thành thân cũng nên tìm đối tượng không quá chênh lệch về điều kiện, khi đó gia đình mình sẽ không bị coi thường. Hai vợ chồng cùng xây dựng nên thì sẽ vững bền hơn là ngửa tay nhận từ gia đình chồng.
Cũng vì tư tưởng đó, hầu hết các anh chàng người yêu của tôi đều điều kiện nhàng nhàng, nhưng có chí. Cả mấy anh bồ cũ đều chiều tôi rất mực nhưng rồi chúng tôi cũng chẳng đi đến đâu. Người thì vì định hướng tương lai khác nhau, kẻ thì phản nghịch tôi vì tôi không dành thời gian cho anh ấy, hoặc có người đơn giản vì hết yêu…
Mãi khi tôi đi làm thì gặp Việt, anh làm kỹ thuật ở cùng công ty. Ban đầu mọi người chỉ trêu đùa, gán vậy mà chúng tôi đổ nhau thật. Yêu nhau hơn 1 năm thì Việt xin nghỉ làm, sang công ty lớn hơn.
4 năm yêu, chúng tôi thành thân. Lúc này, cả hai cũng có vài trăm triệu trong tay nhưng Việt thuyết phục tôi rằng không nên mua chung cư. Rằng mỗi tháng phải còng lưng lo trả góp cho một căn hộ thuộc dự án giá rẻ, xa trọng tâm thật không đáng. Chi bằng hai vợ chồng bỏ tiền đó làm ăn, khi khấm khá hơn thì sẽ mua hẳn 1 căn nhà đất.
Và tôi đồng ý. Việt mở công ty riêng về phần mềm. Hồi đầu anh khó khăn lắm, tôi hỗ trợ anh rất nhiều về việc marketing, tìm đối tác. Khối lượng công việc rất nhiều nhưng tôi vẫn không dám nghỉ ở công ty vì sợ khi đó cả hai vợ chồng chết đói.
Phải mất gần 2 năm, mọi thứ mới đi vào ổn định. Việt bắt đầu thu lợi nhuận và mở mang công ty. Tôi thì đang bầu bí nên quyết định xin nghỉ hẳn, tập hợp giúp chồng và dưỡng thai.
Suốt chục năm trời rứa, chúng tôi cũng có căn vi la như mong ước và 2 nhóc tì đủ nếp đủ tẻ. Cuộc sống vừa tạm gọi là sang trang một chút thì tôi phát hiện Việt có người khác.
chứng cứ là mỗi lần tôi kiểm tra sổ sách đều bị hụt đi vài chục triệu cho tới hàng trăm triệu. Có một số khoản Việt nói mua quà tặng đối tác nhưng tôi thấy không thuyết phục.
Thế rồi một lần nhân lúc chuốc cho chồng ngủ say, tôi lén đặt ngón tay anh để mở khóa điện thoại. Sau đó, tôi vào phần vị trí chuyển di của anh được lưu trên điện thoại (cái này tôi học được của chị em chia sẻ trên MXH). Tình cờ thế nào, cứ những ngày anh đi vào TP. HCM công tác thì đều chuyển di tới vị trí nhà riêng ở sâu trong hẻm. Và tôi nghi đây chính là bồ nhí của anh.
Suốt thời gian sau, tôi vẫn âm thầm thu thập bằng chứng, tìm ra người đàn bà kia. 1 tuần sau, Việt lại thông báo phải đi công tác. có nhẽ anh không ngờ rằng tôi cũng mua vé và theo tới tận địa chỉ của bồ nhí.
Ngồi vật vờ ở quán nước ngay đầu hẻm ấy cả buổi chiều, đến tầm 6h tối, tôi cũng đạt được mục đích khi thấy chồng mình bước từ xe hơi xuống, đi bộ sâu vào trong. Tôi vội trả tiền nước và bám theo.
Tôi giữ 1 khoảng cách xa, còn vờ gọi điện hỏi xem chồng đang làm gì. Anh hồn nhiên nói vừa họp xong, chuẩn bị đi ăn cùng đối tác. Hừ, ăn cùng đối tác ư?
Tôi vẫn lẳng lặng theo phía sau. Sau 1 hồi lòng vòng, Việt rẽ vào căn nhà nhỏ. Anh vừa bấm chuông, người nữ giới trẻ nhanh chóng mở cửa rồi ôm chầm lấy Việt, thơm lên má anh âu yếm. Chỉ chờ có thế, tôi tiến tới bắt quả tang trực tiếp. Hai người họ hốt hoảng. Tuy nhiên, tôi không đánh ghen hay gì, chỉ hỏi Việt: “
Nếu không muốn em nói với 2 con thì nhanh chóng giải quyết đi”.
Tôi không hiểu mối quan hệ giữa họ sâu đậm tới như thế nào, nhưng cách anh khẩn khoản xin tôi đừng nói cho các con, ngay thức thì thu xếp công việc trở về là tôi hiểu anh trọng gia đình. Dù rất giận nhưng tôi không thể chỉ vì một phút lỗi lầm của anh mà vứt bỏ bao năm cùng nhau nuốm, khiến các con khổ cực. Tôi nhớ một ai đó từng nói, nếu rau có sâu thì bắt bỏ sâu chứ sao đành bỏ cả vườn dày công chăm sóc?
0 nhận xét:
Đăng nhận xét