Đó là một buổi trưa năm 2016, cô gái ở quận Đống Đa vừa lên lớp 12. Phương gọi điện cho bố mẹ, không ai nhấc máy, cô giở sách vở ra học bài. Đến tối, bố về đề nghị dọn, Phương mới xuống "xử lý chiến trận".
Ký ức trước nhất về mâu thuẫn giữa ba má là khi Phương năm tuổi. "Tôi đang ăn cơm thì thấy họ xông vào đánh nhau", cô kể và từ giây lát ấy đã đoán rằng ba má mình có lẽ sẽ chia tay.
Nhà Phương từng rất no ấm nhưng năm cô tám tuổi, bác mẹ kinh doanh mất mùa, gia đình rơi vào cảnh khó khăn. Từ "một nàng công chúa sống trong nhung lụa", Phương rơi vào cảnh ngộ chỉ được mua áo quần hai lần mỗi năm, mà toàn là đồ cũ. Nhưng sự thống khổ về vật chất không ám ảnh cô bằng việc mâu thuẫn giữa bác mẹ ngày một tăng. Họ cãi nhau về tiền và cả những thứ lặt vặt, sẵn sàng "mày tao" và dùng những lời lẽ tục.
"Ngày nào họ cũng chửi nhau, còn động tay động chân thì vài ba bữa một lần", Phương nói. "Không bữa cơm nào chấm dứt một cách yên. Nhà tôi chẳng bao giờ đi chơi hay ăn hàng cùng nhau".
Không chỉ phải chứng kiến, cô còn bị kéo vào những cuộc cãi vã vô tận và những cuộc loạn đả của cha mẹ. Ban ngày, cô ngay nhận điện thoại từ ba má, người này "tố" người kia. Ban đêm, Phương lắm lần bật dậy vì nghe tiếng mẹ kêu cứu. "Mở cửa phòng đi vào, tôi thấy bố nắm tóc mẹ hoặc mẹ đang nằm trên sàn, mắt tím bầm", cô kể.
Tệ hơn, Phương bị mẹ đổ lỗi. "Một hôm, tôi bị mẹ thu điện thoại vì nghịch. Thấy khó giao thông với con, bố đưa tôi một chiếc điện thoại khác. Mẹ biết, giận quá nên đánh tôi. Bố chứng kiến cảnh ấy thì vào đấm mẹ", cô nói. "Mẹ bảo do tôi mà mẹ bị đánh. Từ đó, cứ cãi nhau xong với bố là mẹ trút sang tôi".
"Suốt thời gian dài, tôi tự cho rằng đó là lỗi của bản thân, vì mình mà cha mẹ không hòa thuận", Phương tiếp.
|
|
Ảnh: Shutterstock. |
Không khí "lạnh toát ngay giữa mùa hè" khiến cô gái không muốn về nhà. Từ cấp hai, cô thẳng băng về muộn, hay sang nhà bạn bè ăn cơm vì "bữa cơm của họ rất vui".
Có hôm, Phương nhắn báo đi sinh nhật bạn. bố mẹ không đồng ý, cô vẫn đi, thầm nghĩ, "cùng lắm là bị một trận đòn". Hơn 11 giờ đêm, về đến nhà, mẹ Phương nổi xung đòi đánh cô nhưng bố cản lại. Ông hỏi: "vì sao bác mẹ không cho con đi mà con vẫn đi?". "Vì về nhà chán lắm, chẳng có gì vui. bố mẹ thì suốt ngày cãi nhau, con không chịu được", Phương đáp. Câu trả lời của con gái khiến ông bố lặng im.
Năm Phương lên lớp tám, bố mẹ cô hai lần định ly dị không thành. Họ lấy lý do "muốn con gái khi lấy chồng vẫn còn đủ ba má" song đối với Phương, đó chỉ là cái cớ biện minh cho sự thiếu kiên tâm của cả hai bên.
Cũng vì gia đình, Phương giữ khoảng cách với mọi người, kể cả bạn bè, và học cách mặc kệ. xúc cảm chai sạn dần, cô thậm chí không phản ứng khi gặp ý trung nhân của mẹ.
Giữa năm lớp 12, đang gấp rút ôn thi, Phương vẫn tiếp kiến bị làm phiền bởi những cú điện thoại trách móc nhau của người lớn. Không chịu được nữa, cô nói thẳng với họ: "Nếu ba má không có cách giải quyết nào tốt hơn thì ly hôn đi".
Dù khó để nói ly hôn là tốt hay xấu, Phương vẫn cảm thấy nhẹ nhõm vì bác mẹ mình rút cục cũng đã ly hôn. Hai tuần sau khi Phương trò chuyện, ba má cô tiến hành thủ tục chia tay. Năm 2017, giải quyết xong mọi tranh chấp tài sản, họ chính thức không còn là vợ chồng. Hiện cả hai đã đi tiếp bước nữa.
Ở tuổi 22, Phương cho biết mình đang học cách thương tình bản thân hơn. Cô học võ, cắm hoa, làm bánh và muốn học thêm đàn. "Thay vì chịu đựng những mâu thuẫn của ba má, giờ đây tôi đã có thể tụ hợp hoàn thiện chính mình", Phương nói.
Theo thạc sĩ tâm lý Nguyễn Tú An (Hà Nội), những đứa con muốn ba má ly hôn như Phương không ít gặp. Bà từng gặp nhiều trường hợp cả trẻ dưới 18 tuổi lẫn người trưởng thành ngoài 30 tuổi đặt câu hỏi "vì sao cha mẹ không giải thoát cho nhau".
"Tình trạng này thật ra rất phổ quát", thạc sĩ tâm lý Nguyễn Xuân Phong (Hà Nội) tán đồng. "Nó tỷ lệ thuận với hai trường hợp tưởng chừng đối chọi nhau là những gia đình cực kỳ phong lưu và những gia đình có địa vị xã hội thấp, cực kỳ nghèo túng. Hai nhóm gia đình này thường cãi vã, đánh nhau để giải tỏa xung đột".
Các chuyên gia lưu ý, ly hôn chưa chắc đã là cách giải quyết tối ưu khi vợ chồng mâu thuẫn. "Ly hôn chỉ là một giải pháp. Nó mang tính triệt để và tàn ác nhất với tuốt các bên do không ai có thể tính vơ những tổn thương, thiệt hại do ly hôn đem đến. do vậy, chỉ nên xem ly hôn như phương thức giải quyết cuối cùng khi các phương thức khác đã thất bại", thạc sĩ Phong nói.
Dù thế nào, phụ huynh cũng không nên kéo con vào chuyện người lớn bởi điều này khiến chúng tự cho rằng mình gây ra trục trặc giữa bác mẹ và chịu tổn thương không đáng có, như trường hợp Thu Phương. Chúng thậm chí gặp phải các vấn đề nghiêm trọng ảnh hưởng đến cuộc sống sau này và cả những thế hệ tiếp theo. Thạc sĩ Xuân Phong từng gặp những người lạm dụng chất kích thích, trầm cảm do ám ảnh về những trận cãi vã của bố mẹ.
"bác mẹ nên tập trung vào những gì mình muốn và giúp con thích nghi với sự đổi thay bằng cách lắng nghe, quý trọng Cảm xúc của trẻ. Có thể trẻ chưa đủ khả năng để hiểu nhưng vẫn đủ mẫn cảm, tinh thần về những gì đang diễn ra", thạc sĩ An khuyên. "Ly hôn là quyền của mỗi người, nhưng kèm theo đó là nghĩa vụ. Những lý do 'vì con' thỉnh thoảng chỉ để hạ thấp bổn phận của bản thân. giả thử quyết định có sai thì lại bảo 'vì con' mà chịu đựng".
* Tên nhân vật đã được thay đổi
Minh Trang
0 nhận xét:
Đăng nhận xét